Nơi đây là chốn nhỏ của riêng mình, nên nếu người đến không mang tâm thế tìm kiếm sự bình yên, xin hãy rời đi.
Người có thể gọi mình là Lam, Dạ Lam hoặc bất cứ tên oc nào mà người biết đến mình qua đó.

  • Về nhân xưng: Anh/em hoặc các từ chỉ giới tính nam. Xin hãy gọi đúng, mình không thoải mái với bất kì cách gọi nào khác.

  • 25+, là một Nhân Mã tháng 12 điển hình, tuy nhiên mình lại chẳng phải một người dễ tính, hướng ngoại part-time nên mong người hãy mềm mỏng và nhẹ nhàng với mình, mình cũng sẽ đối xử lại như vậy với người.

  • Chỉ liên hệ mình nếu người thực sự có việc cần, mình khá bận rộn nên không thể lúc nào cũng tiếp đón người.

  • Mình không phải writer, cũng chẳng phải artist, không thích người góp ý nếu mình không hỏi, nên nếu người có thắc mắc, xin hãy giữ làm của riêng.

Gặp mình ở đây

◆    𝔄𝔮𝔲𝔞𝔪𝔞𝔯𝔦𝔫𝔢 𝔣𝔯 𝔗𝔯𝔦𝔩𝔩𝔦𝔞𝔫𝔱. 
Mình khá nhẹ nhàng và luôn giữ trạng thái thoải mái nhất có thể, nhưng mong người đừng động đến những người mình thương, lúc đấy sẽ chỉ còn một con chó điên cắn người mà thôi.

Text

  • Muốn đánh yêu em  @melantalgia  và em  @white_kanko  mỗi người một cái.

  • Nể người anh trai cùng đu tì @oreinataxia nhất.

  • Cám ơn  @tluann.613  @v.sou_inir  đã đến với cuộc đời mình.

  • Cảm ơn @nikolas_azaier@banhmiopla đã là một trong những supporters lớn nhất đời mình vào những tháng ngày mình (gần như) suy sụp nhất.

  • Đặc biệt shout out đến người anh trai guột  @62.60  đã ở bên và động viên mình rất (siêu siêu) nhiều.

Text

  • Chó hùa và các thể loại liên quan.

  • Những ai không tôn trọng mình.

  • Thượng đẳng, ái kỉ.

“Eve”
Rồi khi cơn sóng tình dần rút, để lại dư âm lặng lẽ trên da thịt hãy còn âm ấm, nó mới lần tìm bao thuốc bị vứt hờ hững bên mép giường, ngón tay lướt qua từng nếp giấy nhàu nhĩ. Chiếc zippo bạc lạnh lẽo nằm lạc lõng giữa đống quần áo, chờ đợi được khai sinh ra một ánh lửa đỏ rực trong màn đêm mịt mờ. Nó thong thả nhét một điếu thuốc lên đôi môi hãy còn phảng phất hơi thở gã, rồi châm lửa.

Ngọn lửa nhỏ bùng lên nơi đầu lọc, cháy lan theo từng sớ thuốc lá, hun đúc trong nó cái dư vị cay nồng trộn lẫn cùng mùi hương da thịt hãy còn vương vấn trên đầu lưỡi. Một làn khói trắng bạc trôi ra từ kẽ môi, quẩn quanh trong không gian tràn ngập hơi thở đêm, tan vào khoảng tối tĩnh lặng.

Nó khẽ nghiêng đầu, chẳng hỏi han, cũng chẳng đắn đo, nhét một điếu thuốc khác lên môi gã. Rồi, đốm lửa đỏ rực trên môi nó chạm nhẹ vào đầu thuốc trên môi gã, chẳng vội vã mà cũng chẳng ngập ngừng, để ngọn lửa liếm lấy lớp giấy mỏng, bập bùng vài nhịp rồi lan tỏa.

Một hơi rít sâu, hương vị vani nồng nàn hòa quyện cùng làn khói trắng, chậm rãi quấn lấy không khí. Đầu thuốc lập lòe ánh đỏ, phản chiếu trong mắt nó một vệt sáng mong manh như cánh bướm chạm vào ánh trăng.

Nó khẽ hít sâu một hơi, để hơi nóng len lỏi vào từng tế bào phổi, rồi lặng lẽ thở ra, từng vệt khói bảng lảng tựa như chút hơi tàn của những xúc cảm vừa qua.

Một điếu thuốc cháy dở, một ánh nhìn chưa nói thành lời, một đêm hoang vu với tàn thuốc rơi lả tả trên nền chăn trắng. Mọi thứ cứ thế lơ lửng giữa không gian, tựa như khoảnh khắc này sẽ kéo dài mãi mãi, hoặc cũng có thể tan biến ngay khi ánh sáng đầu tiên của bình minh ló rạng.